Mình từng có lúc muốn "tự sát". Nhưng không phải vì việc học cũng không phải do nóng giận. Mà vì mình cảm thấy chán cuộc sống xung quanh. Không biết là do mình tự tạo ra áp lực hay do mọi người mang đến nữa. Từ tận đáy lòng mình luôn có một nỗi buồn vô tận nào đó. Nó vô hình. Mình luôn thấy cô dơn mặc dù ở giữa một rừng người. Lúc nào mình cũng có thể bật khóc dù chỉ là gặp một chuyện nhỏ.
Ở nhà mình, một bữa cơm đoàn tụ cả gia đình vui vẻ là chuyện lạ; còn không khí nặng nề, căng thẳng, những vụ cãi nhau thì đã là chuyện cơm bữa. Mình không chịu nổi mỗi khi gặp những lần như thế. Đó liệu có phải là một áp lực? Đã có lần khi có đủ các thành viên trong gia đình mình muốn bố mẹ bình tĩnh nói chuyện, tìm được tiếng nói chung, cùng xây đắp gia đình cho tốt đẹp hơn, hạnh phúc hơn. Nhưng rồi lại thất bại. Và gia đình mình vẫn như xưa. Mình càng buồn và chán nản hơn.
Mình muốn tìm một niềm vui khác ở một nơi khác - đó là lớp học. Nhưng lại càng không tìm thấy. Đã bao lần mình tự nhủ phải cố gắng vươn lên, phải mạnh mẽ, mình phải làm cho cuộc sống tươi đẹp hơn, không được cho mọi người thấy mình yếu đuối... Hi vọng nhiều, mình thất vọng nhiều hơn. Mình là một lớp trưởng, luôn mong muốn những gì tốt đẹp nhất đến các bạn và tập thể. Mình làm hết khả năng cố gắng hết sức mình nhưng cuối cùng cũng chỉ là con số 0, nhiều khi các bạn còn cho là mình giả tạo, bên ngoài hiền lành nhưng bên trong thì không muốn các bạn tốt hơn. Mình chẳng biết phải làm sao để tốt hơn trong mắt các bạn ấy. Ngay cả những người bạn thân nhất, mình tin tưởng nhất nhiều khi cũng không thật lòng. Mình chẳng biết phải làm gì nữa.
Mình đã khóc quá nhiều lần và cũng quá nhiều lần nghĩ rằng: "Cứ để cuộc sống trôi qua buồn bã thế sẽ không được đâu!". Và mình đã lấy hết ý chí, nghị lực để tạo ra cuộc sống mới, thay đổi mình nhưng được một thời gian thì mọi chuyện lại về vị trí ban đầu. Đến việc học, mình cũng nhiều lần quyết tâm và nghĩ phải làm cái gì đó có ích nhưng mình không làm được.
Và rồi cứ như thế nhiều lần mình muốn chết quách đi cho xong. Không phải một lần mà có khi cả trăm lần. Minh muốn trốn tránh tất cả mọi thứ. Chỉ có chết mình mới không phải ưu phiền. Nhưng mình thương mẹ nhiều lắm. Mình không thể có lỗi với mẹ. Mình chỉ còn có thể cố tỏ ra vui vẻ, cho mọi người thấy mình đang hạnh phúc (vẻ bề ngoài thôi). Mình chán quá rồi!
Ai có thể chia sẻ với mình những nỗi niềm này? Mình hi vọng sẽ có ai đọc được những dòng tâm sự này và viết lại cho mình vài dòng, để mình nhen nhóm một chút niềm tin rằng vẫn còn có người quan tâm đến mình...
Nguyễn Thị Yến
Lớp 9A2 - Trường THCS Đại Bản - Đại Bản - An Dương - Hải Phòng