Khi tôi buồn và tuyệt vọng nhất bạn đã đặt bàn tay lên vai an ủi, động viên tôi thật nhiều.
Khi tôi không tin vào bản thân, bạn đã khích lệ và cho tôi thêm sức mạnh để tôi vững bước.
Giữa buổi trưa tháng năm nắng chang chang khi mà tôi thèm một trái ổi tươi bạn đã chẳng ngần ngại dụ chó nhà hàng xóm ra ngoài và kiếm về cho tôi. Những lúc đó bỗng dưng tôi phát hiện ra rằng ổi nhà hàng xóm ngon hơn những quả ổi mà mẹ tôi mua ở chợ về.
Khi tôi còn đang bận rộn với bài vở, với kì thi thì bạn xuất hiện, xoè bàn tay ra bạn khoe tôi một chú ve. Ôi! Chú ve con tuyệt thật, chú ta cứ nằm mãi trên tay tôi như chẳng muốn dời.
Khi tôi ao ước, cứ xuýt xoa mong có một giò phong lan đẹp như của bạn Mai thi bạn lặn lội gần như cả tuần để lên rừng kiếm cho tôi. Nhận giò phong lan tôi chẳng biết nói gì chỉ lí nhí cảm ơn và đặt tay lên những cánh hoa mà vuốt ve rồi reo lên thích thú: "Ôi đẹp quá". Tôi đâu biết rằng để có được giò phong lan này chân bạn đầy những vết xước.
Vào ngày sinh nhật của tôi, tôi gần như phát khóc vì nghĩ rằng bạn đã trốn ở quán "net" nào rồi, bạn đang mải mê với thế giới ảo của games. Chỉ đến khi bạn bè về gần hết, cuộc chơi sắp kết thúc thì dáng vẻ tươm tất "trăm năm mới có" của bạn xuất hiện làm tôi càng bực tức. Nhưng nụ cười "xí xoá" của bạn cùng một chú mèo con lông trắng muốt đã xua tan mọi giận dỗi của tôi. Bạn nói rằng bạn đến muộn để giúp tôi thu dọn nhà cửa sau bãi chiến trường "happy birthday".
Xin cảm ơn, cảm ơn bạn tất cả. Những gì bạn dành cho tôi là quá lớn. Tôi biết rằng chỉ một lời cảm ơn không bao giờ là đủ với những niềm vui và bất ngờ bạn mang đến cho tôi. Nhưng từ trái tim này tôi vẫn muốn nói hai tiếng cảm ơn thật chân thành tới bạn.
Nguyễn Thị Vân
Lớp 11A1 - Trường THPT Bình Sơn - Lập Thạch - Vĩnh Phúc
(VH&TT số tháng 4 (209) - 2010)