Bình chọn
 

Bạn cho rằng văn học
rất quan trọng

Không quan trọng
Quan trọng
Rất quan trọng

 
Thống kê truy cập
Đang truy cập: 18
Lượt truy cập: 1418703

Chỉ vì tôi xấu xí...

...
Lên lớp sáu, tôi thi đỗ vào trường chuyên của huyện. Không khí ở đây khác hẳn, ai nấy đều vui vẻ hòa đồng, gần gũi và đoàn kết, tôi thấy cuộc đời đẹp hơn lúc nào hết. Nhưng tôi đã nhầm. Sự gần gũi hòa đồng đó chỉ vì tất cả các bạn đều mới mẻ, rụt rè e dè trước cảnh lạ nên muốn xây dựng tình bạn để tự tin hơn mà thôi.
...

“Ma làng” đến rồi chúng bay ơi! Ái chà chà hôm nay ả “ma làng” nhà ta có áo mới đây, hàng si-đa chính hiệu đấy, ha ha!

Thoáng thấy tôi ngoài cổng trường thằng Mai đã hét toáng lên với giọng giễu cợt. Cái giọng của nó trong vắt, cao vút khiến ai bị nó chế nhạo cũng phát bực. Chắc các bạn thắc mắc vì sao nó lại gọi tôi là “ma làng” phải không?

Chỉ vì tôi xấu xí…

Từ khi bắt đầu học lớp một, các bạn trong lớp đã xa lánh tôi, không muốn chơi với tôi, ngay cả các bạn gái. Tôi không hiểu. Với tôi sự hòa nhập là một điều hết sức khó khăn. Mỗi lần tôi muốn cùng chơi hay góp chuyện với các bạn là mọi người đều tản ra. Tôi buồn lắm. Lên lớp hai, rồi lớp ba, lớp bốn, lớp năm, càng ngày tôi càng thấy khoảng cách giữa tôi và các bạn rất xa. Nhiều khi nhìn các bạn tụ tập chơi nhảy dây tôi thèm nhỏ nước dãi cứ như đứa ăn xin thèm miếng bánh mì nóng hổi được tung đi hứng lại từ tay mấy đứa nhà giàu vậy.

Tôi vẫn không hiểu…

Càng lớn tôi càng hiểu ra vấn đề. Chỉ vì vẻ bề ngoài của tôi không đẹp, nói cách khác thì đó là “xấu xí”. Đôi mắt tôi nhỏ, gò má cao khiến đôi mát như sưng lên, trán tôi dô ra và cái cằm thì bạnh về phía trước. Chắc các bạn đã hình dung ra khuôn mặt “xấu xí” của tôi rồi chứ. Lên lớp sáu, tôi thi đỗ vào trường chuyên của huyện. Không khí ở đây khác hẳn, ai nấy đều vui vẻ hòa đồng, gần gũi và đoàn kết, tôi thấy cuộc đời đẹp hơn lúc nào hết. Nhưng tôi đã nhầm. Sự gần gũi hòa đồng đó chỉ vì tất cả các bạn đều mới mẻ, rụt rè e dè trước cảnh lạ nên muốn xây dựng tình bạn để tự tin hơn mà thôi. Lên lớp bảy, rồi lớp tám, cái lịch sử của năm năm tiểu học lại tái diễn khiến tôi vô cùng buồn. Tính tình của tôi càng ngày càng trầm đi, tôi hay bực mình, hay cáu gắt và thường mắng nhiếc em tôi vô cớ. Một lần đi học về tôi đã đánh em một cái rất đau chỉ vì nó vô ý làm tôi bị ngã. Lúc đó nó không khóc, chỉ mếu máo đứng nhìn tôi sợ hãi. Tôi đã ôm nó khóc òa lên. Tôi không dám ra ngoài vì sợ giáp mặt với mọi người, tôi không muốn phơi cái mặt như cái bị cho mọi người xì xào nhận xét. Bất đắc dĩ phải ra ngoài thì tôi bịt mặt rất kín. Tôi rất sợ đối mặt với các bạn trong lớp và cả thầy cô nữa. Mỗi lần bị gọi lên bảng tôi lại cúi gầm mặt xuống đất mà trả lời. Tôi luôn là đối tượng để các bạn xả ra những câu từ chế nhạo khó chịu nhất như thị Nở, đồ mặt lợn… Tôi ngồi một mình cuối lớp, đó là cái bàn mà tất cả các bạn dành riêng cho tôi, chỉ mình tôi thôi, vì chẳng bạn nào muốn ngồi với “ma làng cả”. Những khi bị thằng Mai chế giễu tôi tủi thân lắm. Có lần đám con gái cũng vào hùa với nó chê bai cười cợt tôi, tôi đã gục đầu xuống bàn khóc nức nở. Tôi không dám soi gương và dần dần ghét soi gương. Tôi trở nên chán nản và không muốn làm bất cứ một việc gì nữa. Kết quả học tập của tôi càng ngày càng giảm sút. Tôi phải làm sao đây? Hình thức của tôi là do tạo hóa ban tặng. Đó đâu phải là lỗi của tôi. Năm nay là năm cuối cấp rồi, tôi không thể tập trung học trong tâm trạng chán chường này được? Có ai muốn làm bạn với tôi không? Hãy cho tôi một lời khuyên.

Một bạn quên ghi tên

(VH&TT số 7+8+9.2010)

 
 

Ý kiến phản hồi

nguyen thi hue
Bạn hãy tự tin lên nha, mình cũng từng có thời bị mọi người trêu nhưng giờ mình thấy tự tin lên hơn rồi vì giờ mình mở rộng lòng hơn hòa đồng hơn cùng các bạn và chính điều đó đã giúp mình gần gũi với bạn bè hơn.
Nguyễn Thị Cẩm Vân
Mình rất thông cảm với hoàn canh của bạn và rất săn lòng làm bạn với ban .nếu như bạn cần sẻ chia hãy tìm đến tôi theo đia chỉ email nay
tran vy
Cuộc đời không bao giờ trải thảm đỏ trên bước đường ta đi cả. Bạn đang bước đi những bước thật khó khăn, khó hơn những gì mà lứa tuổi của bạn phải chịu đựng nhưng bạn có thật sự cô đơn, lẻ loi không? Bên cạnh bạn những người thân luôn là nguồn động viên giúp bạn vượt qua tất cả, bạn sẽ thật sự cô độc nếu không nhận ra điều đó. Vẻ bề ngoài rất quan trọng nhưng con người sông với nhau bằng tình cảm, bằng trái tim. Ở nơi nào trên quả đất này vị thần hạnh phúc cũng sẽ mỉm cười với chúng ta. Điều quan trọng là bạn có đủ can đảm tự tin để vượt qua mặc cảm sống tốt hơn và tiến gần đến hạnh phúc của cuộc sống.
Nguyễn Thu Hằng.
Chào bạn. Mình không biết đã đọc bài viết của bạn bao nhiêu lần và bạn có tin không? Mỗi lần đọc là mỗi lần mình khóc vì mình tìm thấy chính mình ở đó. Mình cũng không xinh đẹp, luôn luôn vụng về hậu đậu thậm chí những người bạn của mình còn gọi mình là" nobita thời @" nữa. Mình đã từng khóc như mưa khi đi qua đường đám thanh niên trêu mình là"mamut.com" rùi cái cảm giác tủi hổ khi lúc nào cái khẩu trang cũng luôn bên cạnh mình( thậm chí cả khi mình vào hàng net). Mình từng nhìn lên những tấm poster, những diễn viên mà ao ước: giá mà mình được như họ. Nhưng mọi thứ sẽ đổi khác nếu bạn suy nghĩ một cách lạc quan hơn. Thật đấy, vì mình cũng đã từng như bạn nên xin bạn đừng nghĩ những lời mình nói sau đây mang tính chất" văn vẻ". Mình và bạn có thể không xinh nhưng chúng ta có thể làm mọi thứ khác đi nếu chúng ta tỏa sáng bản thân mình ở lĩnh vực khác như học hành chẳng hạn. Mình không dám lên thuyết trình vì mình luôn lo sợ "không biết trong mắt người khác mình như thế nào. chắc là mình rất xấu xí" nhưng một người bạn của mình đã nói:"không ai quan tâm lắm đến bề ngoài của cậu đâu. Hãy thể hiện hết mình vào". Và mình đã thành công! không ai phán xét một câu nào về bề ngoài của mình cả, họ khen mình đã làm rất tốt, cho dù trong lòng họ có thầm nhủ mình xấu thì đã làm sao chứ. Thực ra, nếu bạn cứ tiếp tục bi quan thì chính bạn đẩy bạn ra xa hơn cuộc sống của mình. Cứ thu lu trong cái vỏ ốc và trách mình xấu xí, bạn sẽ làm được gì chứ? Bạn đã thực sự rất giỏi khi đỗ vào trường chuyên của huyện và tại sao bạn không cố gắng hơn nữa. Nếu bạn thụt lùi thì tức là bạn đang phủ nhận hết tất cả mọi sự nỗ lực của bạn trước đây và chắc chắn bạn không muốn mọi người còn nhận xét:"con bé đó vừa xấu vừa dốt chứ"? Còn những người bạn- những người mà chỉ quan tâm đến vẻ bề ngoài của bạn thì không xứng đáng để bạn phải để ý và quan tâm đến. Hãy chứng tỏ để bọn họ thấy rằng bạn là một cô gái không xinh nhưng không phải là một kẻ ngốc.( vì chỉ có những kẻ ngốc mới "đánh giá cao" những lời nói chỉ trích của bọn họ). Mình luôn nghĩ rằng:"Phải, tôi không xinh. Nhưng có thể đó là một may mắn để mình thấy mình thiệt thòi hơn người khác và phải cố gắng để bù đắp hơn". Mười chín năm đi học( hiện mình đang học đại học) chưa nhận được lời tỏ tình của một anh chàng nào (có lẽ vì mình xấu.hi)nhưng mình coi đó là một điều rất bình thường thậm chí là một may mắn vì nhỡ đâu khi có người yêu rồi mình học hành sa sút đi thì sao? yêu đương mà rắc rối như mấy người bạn của mình thì thực sự mình không dám. Cho nên, dù cuộc sống có thế nào thì bạn hãy cười lên nhé! p/s:KHÔNG CÓ NGƯỜI PHỤ NỮ NÀO XẤU CHỈ CÓ NGƯỜI PHỤ NỮ KHÔNG BIẾT LÀM ĐẸP thôi. Chúc bạn sẽ tìm lại hướng đi trong cuộc sống của mình. Và... hi vọng một lúc nào đó sẽ có một chàng"hoàng tử" tìm ra được vẻ đẹp bên trong của bạn. Hãy để nó tỏa sáng đi nào!!!
Phan Hải Dương
Mình rất đồng cảm với bạn.

Gửi ý kiến phản hồi

Họ và tên
Email
Nội dung
 
 

Giấy phép thiết lập trang thông tin điện tử tổng hợp số 135/GP-TTĐT, Hà Nội ngày 29/6/2010
Tổng biên tập: TS. Nguyễn Văn Tùng
Toà soạn: Tầng 10, Toà nhà TT Sáng tạo 3D Việt Nam, đường Nguyễn Phong Sắc kéo dài, Cầu Giấy, Hà Nội
Điện thoại: 04.3.5142649. Fax: 04.3.5142649
Email:
vanhoctt@yahoo.com; vantuoitho@yahoo.com.vn. Website: htttp://www.vanhocvatuoitre.com.vn