Bình chọn
 

Bạn cho rằng văn học
rất quan trọng

Không quan trọng
Quan trọng
Rất quan trọng

 
Thống kê truy cập
Đang truy cập: 51
Lượt truy cập: 1474456

Những con đường mang tên "Cha"

... Người thầy dạy Toán biết rất nhiều công thức Toán, cô giáo dạy Văn thuộc rất nhiều bài thơ, người đầu bếp biết rất nhiều món ăn ngon... Và những người thầy, người cô, người nấu bếp thuê ấy đều nuôi lớn những đứa con của mình bằng những gì họ biết....

        Lê vẫn thường tự hào khoe: "Mẹ em nấu ăn rất ngon". Tôi chỉ ậm ừ cho qua chuyện và thường tự hỏi tại sao Lê thường nói thế trong những lúc chúng tôi đang nói chuyện về những việc chẳng ăn nhập với điều ấy. Vả lại cũng đâu có gì lạ? Những bà mẹ nội trợ thông thường, đâu thiếu người nấu ăn ngon? Cho đến một ngày tôi mới hiểu, khi Lê khoe những câu khoe thường nhật, chỉ có điều thêm một vế sau: "Mẹ em nấu ăn rất ngon. Vì mẹ em làm nghề nấu cỗ". Hôm ấy Lê có chuyện buồn, chơi với nhau bao lâu, bấy giờ tôi mới biết hoàn cảnh gia đình Lê: "Bố em bỏ đi Nga hơn chục năm. Hai anh em Lê được đi học từ những bữa nấu cỗ thuê của mẹ...". Câu chuyện kết thúc bằng câu nói tôi đã rất quen: "Mẹ em nấu ăn rất ngon!".
... Và căn phòng chỉ có tiếng động khi tôi lên tiếng: "Còn bố chị thì biết rất nhiều đường, vì bố chị làm nghề xe ôm!".
         Hai chúng tôi nhìn nhau rất lâu và cùng im lặng.
        Câu chuyện chỉ có thế nhưng tôi không thể quên ngay sau đó. Nó cứ trở đi trở lại trong tôi...
        Bố tôi làm xe ôm đến nay đã mười bảy năm. "Tuổi nghề" của ông tính bằng "tuổi đời" của tôi. Vì sao ư? Chỉ khi sinh ra tôi ông mới bắt đầu nghề xe ôm - cái nghề gắn bó với chiếc xe và những con đường...
       Năm 91, năm tôi ra đời! Năm 91, năm bố tôi bắt đầu đón khách trên sân cảng, năm mẹ tôi ở nhà nuôi bốn con lợn lấy tiền cho chị gái tôi đi học...
      Chuyện nếu kể ra sẽ dài thật là dài. Mười bảy năm, đâu phải chuyện một ngày? Suốt mười bảy năm, tôi nghe không biết bao nhiêu lần câu chào mời khách của bố tôi "Bác về đâu đó bác?". Câu trả lời của những người khách đi xe không quen  mặt làm sao tôi nhớ hết? Kiến Thụy, Thủy Nguyên, Đồ Sơn, An Hải... hay Cầu Đất, Cát Đài, Lê Lợi, Dư Hàng... Biết bao con đường. Vậy mà tại sao đến bây giờ, khi đã sang tuổi mười bảy, tôi mới nghĩ đến những con đường ấy để biết rằng bố tôi đã biết rất nhiều nơi trên đất Hải Phòng này...
      Suốt những ngày đi học, ít khi nào tôi hỏi được bố bài tập của mình. Bố tôi chẳng thuộc một bài thơ, Toán thì lên cấp II ông đã không làm được... Tôi cho rằng ông chẳng biết gì. Đến sau này tôi mới hiểu ông biết rất nhiều. Những con đường ông biết đã nuôi tôi thành một cô gái cao 1m60, nặng 50 cân từ một đứa trẻ nặng 2 cân mốt, dài vài chục phân lúc mới lọt lòng. Những con đường đào lên, lấp xuống, những con đường qua tháng năm không biết bao nhiêu chiếc xe đã đi qua. Tôi chỉ biết trên những nẻo đường ấy, đã từng in dấu một người xe ôm trong những buổi trưa hè nóng bỏng...
       Người thầy dạy Toán biết rất nhiều công thức Toán, cô giáo dạy Văn thuộc rất nhiều bài thơ, người nấu bếp thuê ấy đều nuôi lớn những đứa con của mình bằng những gì học biết. Bố tôi - người xe ôm thì biết rất nhiều những nẻo đường. Ông cũng nuôi chị em tôi lớn lên bằng những gì ông biết. Đôi khi, tôi nghĩ đõ là tất cả những gì ông có - một người bố yêu con như biết bao người bố yêu con. Vậy nên nếu tôi có một người bố làm nghề xe ôm thì đâu có nghĩa tôi không được yêu thương để lớn - lên - đúng cách như khi tôi có một người bố làm thầy giáo, kĩ sư hay giám đốc?
       "Bố tôi biết rất nhiều con đường. Vì ông làm nghề xe ôm"...
       Có những con đường không được đặt tên, có những con ngõ vô danh, nhưng vẫn có thể dẫn người ta trở về mái ấm. Với tôi, ấy là những con đường mang tên "Cha"...

Vũ Ngọc Hậu
Lớp 11 Văn - THPT chuyên Trần Phú III - Lê Chân - Hải Phòng
(VH&TT số tháng 6 (165) 2008)
 
 

Ý kiến phản hồi

Nguyễn Ngọc Linh
Em đọc bài viết của chị. Em hiểu chị rất yêu thương bố mình. Đọc xong xem tháy giữa em và chị có một điểm chung nào đó. Chị biết không? Bố em cũng làm một công việc nặng nhọc, hàng ngày phải đi trên chiếc xe cũ vào những buổi sáng sớm. Qua bài viết của chị em càng yêu bố mình hơn.
Hoàng Mai Hồng
Bố tôi không phải là một kĩ sư thiết kế những ngôi nhà nhiều tầng,  bố cũng chẳng phải là một bác sĩ chữa bệnh cho bao người khác. Bố cũng chẳng thể dạy tôi những bài toán đau đầu... Nhưng tôi nghiệm ra rằng bố đã dạy tôi rất nhiều điều như một thầy giáo. Bố nắm tay tôi hồi bé xíu học lớp 1 viết nét chữ đầu tiên. Lúc ấy tâm trí non nớt của tôi thấy rằng bố thật giỏi và khi viết được chữ đầu tiên tôi đã rất sung sướng có lẽ là hơn cả một kĩ sư thiết kế hoàn thiện một công trình. Bố không thể tiêm cho một ai đó nhưng bố đã nuôi lớn trong tôi ước mơ thành một bác sĩ khi tôi đang học lớp 3. Mỗi người có một công việc riêng, tôi và nhiều bạn không có niềm tự hào vì bố là một bác sĩ, một kĩ sư nổi tiếng nhưng chúng ta luôn tự hào vì tình thương của bố dành cho chúng ta. Nó lớn vô cùng. Không ai có thể lựa chọn nơi mình sinh ra nhưng nếu được lựa chọn, tôi vẫn mong muốn được là con của bố.

Dương Thị Phượng
Bài viết của bạn rất hay rất xúc động. Mình cũng ở Hải Phòng đấy nhưng giờ mình đã đi rất xa thành phố rồi. Đọc bài của bạn mình càng thêm nhớ nhung con đường của Hải Phòng càng thêm yêu bố mình hơn. Bố của bạn thật hạnh phúc khi đã sinh ra những người con như bạn.
Trần Bảo Châu
Bài viết của bạn rất hay , rất xúc động . Nhờ bạn mà tôi mới thấy yêu bố mình hơn trước rất nhiều . Bố của bạn chắc chắn sẽ rất hạnh phúc khi sinh ra một người con như bạn .
Nguyễn Bảo Yến
Mình thật sự xúc động khi đọc bài viết này, cảm ơn tác giả nhé.
Nguyễn Văn Lộc
Cảm ơn em! Cảm ơn cuộc đời! Cảm ơn bố đã sinh ra em! Em sẽ lớn lên và sẽ làm bố mẹ. Nói như Trịnh Công Sơn: "Hãy sống như đời sống - Để biết yêu nguồn cội". Tôi thật sự cảm ơn tấm lòng và hồn văn của em.
Cao Minh Tèo
"Có những con đường không được đặt tên, có những con ngõ vô danh". Có những con đường mang tên "cha" nhưng cũng con đường mang tên "mẹ". Tôi đọc mà rưng rưng nước mắt. Tôi muốn mình có những con đường mang tên cha" như bạn vậy.
Đặng Hà Việt Hằng
Đọc bài viết của chị,em cảm thấy rất xúc động ở hai câu cuối của bài. Em có một điều muốn nói với tất cả mọi người rằng:tuy cha của chúng ta không biết nhiều thứ, nhưng cha lại là người nuôi chúng ta cho đến khi trưởng thành.
Lê Ngọc Nhi
Bài viết của bạn hay lắm, mình hiểu được tình cảm của bạn dành cho bố và mình mong sao tất cả mỗi chúng ta đều có một tâm hồn cao đẹp như thế.
Duong Nguyet Nhu
Bai viet cua ban vo cung tuyet voi .Nho ban ma minh biet duoc "bo cua minh cung tuyet voi nhu the!"
tran thi anh
Xuc dong lam ban a! Chung ta hay biet yeu bo me nhieu hon!!!

Gửi ý kiến phản hồi

Họ và tên
Email
Nội dung
 
 

CÁC TIN TRƯỚC

•  Ngõ nhỏ 16.3.2009
•  Cuối tuần 17.12

CÁC TIN TIẾP THEO

•  
 


 

Giấy phép thiết lập trang thông tin điện tử tổng hợp số 135/GP-TTĐT, Hà Nội ngày 29/6/2010
Tổng biên tập: TS. Nguyễn Văn Tùng
Toà soạn: Tầng 10, Toà nhà TT Sáng tạo 3D Việt Nam, đường Nguyễn Phong Sắc kéo dài, Cầu Giấy, Hà Nội
Điện thoại: 04.3.5142649. Fax: 04.3.5142649
Email:
vanhoctt@yahoo.com; vantuoitho@yahoo.com.vn. Website: htttp://www.vanhocvatuoitre.com.vn