Bình chọn
 

Bạn cho rằng văn học
rất quan trọng

Không quan trọng
Quan trọng
Rất quan trọng

 
Thống kê truy cập
Đang truy cập: 26
Lượt truy cập: 1410567

Những chiếc lá thu...

....Ồ! Một chiếc lá đang rơi. Nó rơi rất chậm, hình như nó cũng hơi sợ. Ôi! Hay chưa! Nõ đã nghiêng mình theo làn gió. Có lẽ nó đã nhận ra rằng tích tắc đi từ cành cây đến mặt đất là phút giây duy nhất trong đời nó có. Vậy còn chờ gì nữa mà nó lại không buông thả mình để rồi được tự do, thỏa sức bay lượn, chao nghiêng giữa không trung bao la, đón chào thế giới mới nơi mặt đất....

Thu đến, những chiếc lá đã khô. Cơn gió nhẹ lướt qua, những chiếc lá rào rào rớt xuống...
Một chiếc lá nhọn hoắt như chiếc phi tiêu đâm phập xuống mặt đất một cách nhanh chóng. Sao mà nó phải vội vã đến thế nhỉ? Nó vốn là một chiếc lá kia mà? Sao lại phải giống như chiếc phi tiêu, lao nhanh qua cái khoảnh khắc duy nhất trong cuộc đời của một chiếc lá có thể có, để đến nỗi khi đâm phập xuống đất rồi mà không biết nó đã bay qua những đâu, trải qua những gì? Thật tiếc thay... Và bạn nữa, có nên băng qua cuộc đời như chiếc lá ấy, để cuộc sống sẽ mất đi biết bao hương vị...
Kìa! Hãy nhìn xem, một chiếc lá nho nhỏ. Nó đang rung rinh như chưa muốn lìa cành, mặc dù nó chỉ dính lại tí teo trên cành nhờ đầu cuống. Này, sợ gì thế, đừng e ngại! Chuyện gì đến sẽ phải đến, chuyện gì xảy ra rồi cũng sẽ xảy ra thôi. Hãy chấp nhận sự việc một cách dễ chịu nhất đi, còn rất nhiều điều đang chờ đợi ở phía trước mà. Lá sợ vì không biết điều gì sẽ xảy đến với mình. Nào, hãy dũng cảm lên và đương đầu với mọi thử thách, rồi mọi chuyện sẽ vẫn có một cái kết tuyệt đẹp cơ mà!
Ồ! Một chiếc lá khác đang rơi. Nó rơi rất chậm, hình như nói cũng hơi sợ. Ôi! Hay chưa! Nó đã nghiêng mình theo làn gió. Có lẽ nó đã nhận ra rằng tích tắc đi từ cành cây đến mặt đất là phút giây duy nhất trong đời nó có. Vậy còn chờ gì nữa mà nó lại không buông thả mình để rồi được tự do, thỏa sức bay lượn, chao nghiêng giữa không trung bao la, đón chào thế giới mới nơi mặt đất.
Còn chiếc lá kia tinh nghịch quá! Nó đã rơi xuống mặt đất rồi còn cố rướn mình theo gió, bay lên được một quãng rồi lại lăn lô tô trở lại gốc cây - nơi mà từ đó nó được sinh ra, lớn lên và rơi xuống. Tuy hơi nghịch nhưng nó thật đáng yêu. Nó theo gió vui vầy nhưng cuối cùng nó vẫn trở về nằm bên gốc cây mẹ, không quên nguồn cội.
Một chiếc lá nữa bắt đầu rơi. Nó bay là là theo cơn gió, bay xa, bay mãi. Nó muốn phiêu lưu sao? Hay là nó muốn tìm một nơi nào đó thích hợp hơn, tốt đẹp hơn nơi này? Ừ! Nếu vậy thì cứ tìm kiếm đi và hãy sáng suốt lựa chọn nhé!
Không chỉ là chiếc lá, với chúng ta, ai cũng đều phải có lúc đứng trước những sự lựa chọn hay những quyết định của riêng mình. Dù cho là việc to hay nhỏ hãy suy nghĩ kĩ trước khi xác định sự lựa chọn. Đừng để khi lựa chọn rồi phải ôm sự hối hận. Và một khi đã lựa chọn thì hãy cố gắng bằng tất cả những gì bạn có để sống cho sự chọn lựa đó, cho dù sau này có đạt được như ý muốn hay không. Còn chiếc lá kia, trong cuộc hành trình nó sẽ tìm được điểm dừng cho riêng mình, mong rằng nơi ấy sẽ là nơi tốt nhất đối với nó...
Có những chiếc lá rơi vào bụi rậm, để trú ẩn qua mùa đông sắp tới chăng? Có chiếc lá lại hơi điệu đà cố tình vương lại làm bạn với những khóm hoa lung linh màu sắc.
Mùa thu, từng cơn gió, những chiếc lá... Tất cả đã tạo nên một bức tranh. Có thể bạn cho rằng lá rơi chỉ là một hiện tượng hiển nhiên, bình thường nhỏ nhoi chẳng đáng gì. Nhưng bạn hãy thử một lần ngắm nhìn thực sự và lắng nghe bằng cả trái tim, tất cả những gì bình thường, hiển nhiên, hay nhỏ nhoi ấy sẽ dần trở nên đẹp một cách lạ thường. Giống như trong cuộc sống, nếu bạn nhìn những vấn đề bình thường ở những khía cạnh, góc độ khác nhau có thể bạn sẽ tìm được rất nhiều điều ý nghĩa và thì vị...

Nguyễn Thị Vân Anh

Lớp 12A6 - THPT Lục Ngạn I - Lục Ngạn - Bắc Giang

(VH&TT số tháng 9 (170) - 2008)


 
 

Ý kiến phản hồi

Hoàng Mai Hồng
Nhưng mỗi chúng ta chỉ được sống một lần, một lần duy nhất trong cuộc đời này. Ngỡ như là mấy chục năm, nhưng thời gian trôi rất nhanh, không bao giờ có ý niệm sẽ đợi bạn. Tôi tin rằng bài viết này sẽ tiếp thêm rất nhiều dũng khí cho nhiều người. Hãy sống hết mình đi, hãy cố gắng thật nhiều, bạn đã đọc "Vội vàng" của Xuân Diệu, bạn nghĩ như thế nào? Bạn đã bao giờ đọc những tâm sự của liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc, để thấu hiếu những khát khao của một người thanh niên mới chỉ 20 tuổi. Không mong ước bất cứ điều gì cho mình, chỉ mong ước được cống hiến, được ra trận để bảo vệ tổ quốc. Có thể bạn cho rằng đó chỉ là trong chiến tranh thôi, vậy tại sao ngày nay vẫn có những con người vượt lên số phận để đem vinh quang về cho đất nước.
Đã có những lúc tôi và các bạn lo lắng cuộc đời mình sẽ ra sao, sẽ đi đến đâu. Đừng băn khoăn bạn ạ, đừng bao giờ lo lắng là không còn cơ hội cho mình. Tôi chỉ lo chúng ta không cố gắng để lỡ cơ hội mà thôi. Dũng cảm lên và lạc quan lên. Một người bạn của tôi đã đọc cho tôi nghe một câu nói rất hay "Người lạc quan nhìn thấy cơ hội trong hiểm nguy, người bi quan nhìn thấy hiểm nguy trong cơ hội". Nếu bây giờ bạn có một điều ước bạn sẽ làm gì để sử dụng nó hiệu quả nhất. Nếu bạn nói rằng bạn sẽ ước có thêm nhiều điều ước khác thì tôi thấy bạn thật tầm thường. Cách thông mình nhất là hãy ước cho mỗi một người đều có được một điều ước. Nếu ai cũng làm như bạn thì sẽ có rất nhiều điều ước và tất nhiên bạn cũng có mà, còn rất vui nữa chứ. Đó là điều tôi muốn nói.
Tôi rất thích bài viết này. Tôi luôn mong muốn mình và các bạn nữa dũng cảm đối mặt với thử thách.
Chũng ta sẽ cùng sống vì mọi người nhé!

Đào Quỳnh Vân
Đọc bài viết này, có ai thấy nó rất quen ko??? Tôi ko có ý nói rằng bạn đạo văn vì cũng có thể bạn chỉ lấy cảm hứng từ "nơi khác" mà thôi...Nhưng thực sự, văn thơ mang lại những xúc cảm mới mẻ trong tâm hồn mỗi người, để tìm lại niềm vui trong cuộc sống...và tôi nghĩ rằng: chắc tôi chỉ dám đọc bài của bạn khi tôi đang vui mà thôi.....
Nguyễn Ngọc Linh
Bài này càng đọc càng hay. Em rất khâm phục khả năng viết lách của chị.
Lê Thị Phượng - Lớp Van học k52 Trường ĐHKHXH&NV
Đọc bài viết này của bạn Vân Anh, trong tôi giờ đây có một cảm xúc thật khác lạ bởi tôi vốn là một người rất hay bi quan khi phải đối diện với kết quả hiện tại của chính mình. Ngay bản thân tôi cũng không hiểu tại sao mình lại có kết quả như vậy, mặc dù trong cuộc sống của mình tôi luôn cố gắng làm mọi việc hết khả năng của mình. Và giờ đây khi đọc bài viết của bạn, tôi đã biết cuộc sống cần biết chấp nhận, hãy sống hết mình cho hôm nay để ngày mai chúng ta không còn hối hận vì những gì ngày hôm qua ta đã làm. Dù cho kết quả là như thế nào. Cảm ơn bạn với bài viết này, thực sự tôi cảm thấy rất ý nghĩa.
nguyen thi thuy linh_DHKHXH&NV,HA NOI
Minh rat thik mua thu.doc bai viet cua ban minh thay ban co su cam nhan that sau sac va tinh te ve cuoc song.Minh da co them mot bai hoc ve cach nhin nhan cuoc song cung nhu cach vuot qua kho khan khi vap nga.
viet3999
Thực sự thì ai cũng có những ước mơ, hoài bão nhưng để thực hiện nó thì còn tùy thuộc vào mỗi con người. Cảm ơn vì bài viết trên, hay lắm.

Gửi ý kiến phản hồi

Họ và tên
Email
Nội dung
 
 

CÁC TIN TRƯỚC

•  Ngõ nhỏ 16.3.2009
•  Cuối tuần 17.12

CÁC TIN TIẾP THEO

 


 

Giấy phép thiết lập trang thông tin điện tử tổng hợp số 135/GP-TTĐT, Hà Nội ngày 29/6/2010
Tổng biên tập: TS. Nguyễn Văn Tùng
Toà soạn: Tầng 10, Toà nhà TT Sáng tạo 3D Việt Nam, đường Nguyễn Phong Sắc kéo dài, Cầu Giấy, Hà Nội
Điện thoại: 04.3.5142649. Fax: 04.3.5142649
Email:
vanhoctt@yahoo.com; vantuoitho@yahoo.com.vn. Website: htttp://www.vanhocvatuoitre.com.vn