Nếu cuối đường kia không có bảy chú lùn
Em tránh làm sao khỏi nanh vuốt quỷ
Khi trái đất này hẹp hơn cánh tay phù thuỷ
Em trốn đi đâu trong dải Ngân hà
Khi quyền hành lọt vào tay kẻ yêu ma
Thì trái đất là quả táo bị tẩm nửa thuốc độc
Đến mặt trời cũng đành bất lực
Để hành tinh một nửa là đêm
Chúa Jeus và thánh Ala không che chở được cho em
Em nào khác chiếc lá non trong bão
Gươm thần kia không nịnh quân tàn bạo
Cũng bị ném xuống sàn nhà
Những chú lùn trung thực thật thà
Muốn sống được phải tự mình dị dạng
Cái ác độc tàng hình trong cái thiện
Em biết đâu cạm bẫy để mà lường
Chốn trần gian địa ngục lẫn thiên đường
Bạch Tuyết ơi kinh thành nào cũng vậy
Từ bên kia trái táo cuộc đời em trở lại
Nửa trái táo bên này câu thơ hát ru tôi.
Nguyễn Minh Khiêm
(VH&TT số tháng 10 (172) - 2008)