Bình chọn
 

Bạn cho rằng văn học
rất quan trọng

Không quan trọng
Quan trọng
Rất quan trọng

 
Thống kê truy cập
Đang truy cập: 8
Lượt truy cập: 968424

Ai cũng có điều đặc biệt

...
Lại một lần nữa, tôi chỉ muốn buông viên phấn đã ướt nhèm vì mồ hôi trong tay. Nghĩ đến ánh mắt buồn của cô, tôi chỉ muốn biến mất khỏi cõi đời thôi. Cô vẫn là người đủ kiên nhẫn như tôi từng nghĩ. Mười lăm phút trôi qua nặng nề. Cô bắt đầu lên tiếng: “Học môn này mệt thật, lúc nào cũng toàn phải tính toán. Hay mình “đổi món” đi nhé!”.
...

          Tôi lao nhanh ra khỏi lớp học, để cho giọt nước mắt lăn vội trên gò má không bị ai nhìn thấy, mà có nhìn thấy đi nữa thì tôi cũng không thấy xấu hổ như mọi khi tôi bị điểm kém môn Lý. Cô vừa kiểm tra bài cũ. Cô đã gọi tôi lên bảng…

          Cô nở một nụ cười thật hiền, khi tôi cầm phấn và làm bài tập. Khuôn mặt cô giáo như muốn nói: “Cứ bình tĩnh thôi em. Cố lên!”. Tôi học Lý không khá lắm, nếu không muốn nói là … bét. Cứ mỗi lần nhắc đến Lý, tôi cứ run rẩy, y như bị một quả núi mang tên “Vật lí” đè nặng. Tôi học rất kĩ kiến thức trong sách, nhưng khi làm bài, chẳng hiểu sao tay tôi lại đẫm mồ hôi, lúc nào cũng vậy. Tôi mất tự tin trầm trọng. Một bài toán không khó, bạn bè có thể mất đến 5 phút để giải, còn tôi loay hoay đến nửa tiếng cũng chưa xong. Ở nhà còn đỡ, đến lớp, tới tiết Vật lí y như tôi chỉ muốn độn thổ cho rồi. Bạn bè thấy tôi quanh năm học Lý, học thêm, học chính, học bạn… Có đứa còn tưởng tôi là dân chuyên Lý. Vậy mà cũng chẳng khá hơn tí nào. Ám ảnh đó quá lớn khiến tôi không còn tin vào bản thân mình nữa. Tôi biết, cô cố giúp tôi. Cô hay gọi tôi lên bảng. Để tôi lấy lại lòng tin của mình chăng?

          Lại một lần nữa, tôi chỉ muốn buông viên phấn đã ướt nhèm vì mồ hôi trong tay. Nghĩ đến ánh mắt buồn của cô, tôi chỉ muốn biến mất khỏi cõi đời thôi. Cô vẫn là người đủ kiên nhẫn như tôi từng nghĩ. Mười lăm phút trôi qua nặng nề. Cô bắt đầu lên tiếng: “Học môn này mệt thật, lúc nào cũng toàn phải tính toán. Hay mình “đổi món” đi nhé!”. Cả lớp ào lên tán thưởng. Tôi ngớ người ra khi cô hỏi: “Em có năng khiếu gì mà em nghĩ là tuyệt nhất không?”. Cô tiếp lời trong im lặng của tôi: “Em cho cô và mọi người thưởng thức nhé”. Cả lớp vỗ tay. Cô vẫn cười hiền từ. Năng khiếu ư? Vẽ? Tôi không biết rồi. Đọc thơ? - Giờ không phải là lúc để tôi đọc mấy bài thơ lãng mạn tôi vừa học. Vì run, tôi chẳng nhớ được chữ nào cả.

           - Thưa cô, em hát – tôi lấy hết can đảm để nói – Em hát không hay, nhưng em biết một bài hát rất hay. Bài Pround of you - tự hào về bạn.

            Tôi bắt đầu hát. Lần đầu tiên tôi hát trước đông người. Mỗi khi buồn và thất vọng, tôi lại tự an ủi mình bằng ca khúc đó. Và thật thoải mái khi giờ tôi đang hát lên giai điệu bài hát tôi yêu thích. Tôi được mọi người vỗ tay, tôi được tán thưởng. Lần đầu tiên tôi thấy mình thoát khỏi cái bóng của chính mình. Cô vẫn dành cho tôi nụ cười của một thiên sứ: “Không chỉ có em mà tất cả mọi người đều tự hào về em. Em hát rất hay. Cô ghi em 9 điểm”. Cả lớp tròn xoe mắt. Tôi còn ngạc nhiên gấp trăm lần. Cô vẫn tiếp: “Ai cũng có một khả năng riêng của bản thân, 9 điểm đó dành cho điều đặc biệt của em. Nhưng quan trọng hơn, em đã đạt được điểm 10 vì sự dũng cảm vượt qua bản thân”…

            Có lẽ suốt cuộc đời tôi không thể quên được điểm 9 đó và cách tôi giành lấy nó. Cô đã nhắc tôi một điều dường như quá nhiều áp lực học tập khiến tôi quên đi: Đó là, ai cũng có một điều đặc biệt của bản thân. Nếu không thành công ở lĩnh vực này, ta luôn có thể thắng lợi trên một lĩnh vực khác. Giá trị của mỗi người luôn được nhìn nhận và ghi nhận. Quan trọng hơn hết, giá trị đó chỉ được bộc lộ và tán dương khi ta biết vượt lên chính sự hèn yếu của bản thân. Cảm ơn cô, vì điểm 9 đó, và vì điểm 10 của sự vượt qua chính mình…

Hồ Thị Ngọc Phụng
Lớp 11/2 - THPT Đỗ Đăng Tuyền - Quảng Nam
(VH&TT số tháng 2 (157) - 2008


 
 

Ý kiến phản hồi

Phạm Xuân Tùng
Bài viết có cảm xúc hay đấy! Cho tôi một ấn tượng mạnh mẽ nhưng tôi muốn hỏi bây giờ bạn đã học tốt môn Lý chưa và bạn có nhớ kĩ về cô giáo đó không?
Trần Bảo Châu
Rất hay và có cảm xúc mạnh mẽ . Chắc chưa bao giờ tôi có cảm giác đó
Nguyễn Hà Tuyên
Bài viết hay nhưng tôi muốn bạn đừng dễ dàng từ bỏ môn Lý cho dù bạn luôn sợ hãi mỗi khi nhắc đến nó. Mặc dù bạn được điểm 10 khi vượt qua chính mình nhưng một lúc nào đó bạn sẽ được điểm kém môn Lý. Chúc bạn học tốt.
Đinh Hương Trà
Hay quá!!!
Đào Mỹ Hạnh
Chị nói đúng ai cũng có một điều đặc biệt và khi mình biết vận dụng điều đặc biệt ấy vào việc tốt thì mình sẽ hạnh phúc biết chừng nào chị nhỉ.
Nguyễn Thuỳ Trang
Bạn thực sự đã giúp tôi vượt qua sự thực đó. Tôi cũng là một người học rất kém môn lí. Nhưng bạn khác tôi ở chỗ là bạn dũng cảm hơn tôi nhiều và tôi sẽ không lặp lại những gì bạn thể hiện trong giờ trả bài. Nhưng tôi cảm ơn bạn đã giúp tôi tự tin hơn. Cảm ơn bạn. Và chúc bạn sẽ thành công hơn nữa trong cuộc sống. Chúng ta là bạn nhé!
Triêu Thi Tinh
Làm rung động lòng người!!!
Hoàng Mai Hồng
Khi đọc bài viết này bất chợt tôi nghĩ đến câu nói "người dũng cảm không phải là người không bao giờ biết sợ hãi mà là người biết vượt qua chính nỗi sợ hãi đó".
Tôi thích cô giáo của bạn. Cô nói rất đúng, mỗi người đều có thế mạnh riêng. Chúng ta có thể học tốt môn Văn nhưng hơi chậm trong môn Toán, điều quan trọng là chúng ta luôn biết cố gắng nỗ lực hết mình trong mọi công việc, trong mọi hoạt động. Tôi thích cách mà cô giáo ứng xử, không hề gây áp lực với học sinh mà ngược lại. Rất thoải mái.
Tôi cũng muốn kể về thầy giáo dạy Lí của mình. Thầy rất đặc biệt, đặc biệt  trong giọng nói, trong cách thầy giảng dạy. Giọng nói của thầy rất ngọt, một chút của miền Trung pha thêm âm vực của miền BẮc. Một lần tôi lên bảng trả bài. Mặc dù rất rung nhưng cần cố độc. Thầy bình tĩnh chờ tôi không một chút bực mình, không một lời nói, không một câu nhắc. Tôi đã trả lời được hết mà không bị rối trí chút nào. Thầy luôn để chúng tôi tự đưa ra những ý kiến của riêng mình. Một lần tôi cũng lên bảng giải bài, dù biết rõ là cách giải hơi dài nhưng thầy vẫn kiên nhẫn. Thầy cầm phấn viết lên bảng, hướng dẫn tôi giải bằng một cách khác. Tôi thực sự tâm phục khẩu phục. Vậy đấy, luôn để chúng tôi thể hiện chính mình, làm cho chúng tôi thấy tự tin vơi những gì mình có, thầy dạy Lí của tôi cũng đã cho tôi thấy, ai cũng thật đặc biệt.

Vũ Thuỳ Linh
Tthật may mắn và hạnh phúc khi bạn có 1 người cô giáo như thế. Bạn biết không với 1 giáo viên tự nhiên sự kiên nhẫn là điều thường hiếm , mình thực sự khâm phục cô giáo bạn. Mình chúc bạn học tiến bộ hơn môn lý và mình tin rằng bạn sẽ luôn nhớ về 1 nhà giáo đáng kính như thế...
Nguyễn Thị Huyền
Tôi thực sự khâm phục cô giáo Lí của bạn, ước gì ai cũng tâm lí như cô thì thật tốt.
Đào Thị Ngọc Hoa
Cảm ơn bạn đã viết một câu chuyện thật ý nghĩ để những cô cậu học trò tìm lại sự tự tin của mình, để biết mình là ai? Tôi như nhìn thấy ánh mắt động viên của cô giáo tôi.và có lẽ nó cũng đẹp như của cô giáo bạn vậy. Trong cuộc sống đôi lúc hãy sống chậm để thấy được ý nghĩa của nó, bạn nhé!
Nguyễn Thị Dung
Tôi cũng từng học rất kém môn Lí nhưng tôi đã dũng cảm vượt qua nó, nhờ một người, không phải là cô giáo của tôi mà là một người bạn thân của tôi. Tôi rất cảm ơn người bạn ấy. Tôi rất xúc động về cô giáo của bạn. Chúc mừng bạn vì có một cô giáo tuyệt vời đến thế! Chúc bạn học tốt.
TRẦN HỒNG THƠM
Tôi rấ txúc động khi đọc bài viết. Tôi rất khâm phục cô bạn nhỏ đó!
Mai
Hay ghê! ước gì cô giáo tớ cũng hiểu được là tớ không hề muốn học dốt. Không khéo năm nay tớ đúp mất.
Mai Mai
Đọc bài viết của em, chị rất cảm động và cảm phục cô giáo dạy Lý của em. Cũng là một giáo viên, lại là giáo viên Ngữ văn, ít nhiều chị cũng "tâm lí" học trò của mình. Nhưng không phải học trò nào cũng có suy nghĩ như em. Chị đã từng gặp những trường hợp như vậy và cũng từng ứng xử như cô giáo em. Chị rất vui khi tạo được sự thoải mái cho cả thầy lẫn trò. Nhưng tình trạng đó vẫn lặp lại nhiều lần thì liệu ứng xử của cô giáo lúc đó có còn hiệu quả hay không?
Nguyễn Vinh Thanh
La dan khoi A, lan dau vao dien dan nay de tim bao tuong 20-11, vo tinh doc duoc cau chuyen nay, toi thay sao ma cac thay co tam ly qua!
hoa thuy tinh
Toi thay bai nay rat co hon va cach xay dung hinh tuong nhan vat cua ban rat tu nhien!!!
hoa thuy tinh
Toi thay bai nay rat co hon va cach xay dung hinh tuong nhan vat cua ban rat tu nhien
Mai
Minh cung rat thich hoc ly nhug sao ma van hoc ko tot va co the noi la dot. Ban co cach gi ko chỉ giup minh voi. Thanks nhieu!
Nguyễn Thị Liên
Bài viết có nôi dung khá sâu sắc.cô giáo trong truyện có cách giải quyết rất hay. câu truyên cho chúng ta một bài học đáng quý đó là :không có ai là hoàn hảo cả nhưng ai cũng có những thế mạnh riêng và chúng ta hãy tự tin thể hiên những thế mạnh của mình. chắc chắn bạn sẽ thành công...
NGUYEN VAN THUAN
Em co 1 co giao tuyet voi.co giao that tam ly.hay giu lay nhung ky niem dep ve thoi hoc sinh em nhe.
banglangtim_YL2000
Minh nghi nho ve dieu do giup minh co them dong luc trong cuoc song la rat quan trong la rat tot nhung quan trong hon ca la ban da lam nhu the nao, truoc het la mon ly ban da hoc kha hon chua da that su co gang chua, su dung cam, su co gang do da duoc minh ap dung trong cuoc song chua. do moi la dieu quan trong chuc ban thanh cong! gang len "van thua thi cu nan van nan xin dung nan".

Gửi ý kiến phản hồi

Họ và tên
Email
Nội dung
 
 

CÁC TIN TRƯỚC

•  

CÁC TIN TIẾP THEO

•  Áo Đỏ
 


 

Giấy phép thiết lập trang thông tin điện tử tổng hợp số 135/GP-TTĐT, Hà Nội ngày 29/6/2010
Tổng biên tập: TS. Nguyễn Văn Tùng
Toà soạn: Tầng 10, Toà nhà TT Sáng tạo 3D Việt Nam, đường Nguyễn Phong Sắc kéo dài, Cầu Giấy, Hà Nội
Điện thoại: 04.3.5142649. Fax: 04.3.5142649
Email:
vanhoctt@yahoo.com; vantuoitho@yahoo.com.vnWebsite: htttp:// www.vanhocvatuoitre.com.vn