29.1.2009
Nhà thơ Phạm Đình Ân
...Ngẫm lẽ thường mặn nhạt
Muối biển đời trắng tinh
Ngày đầu năm mua muối
Cầm lên tay, giật mình.
...
29.1.2009
...
Tưởng như hàng chục năm rồi
Cái nồi bánh ấy còn sôi đến giờ...
...
20.1.2009
...
Mùa xuân tròn xoe đôi mắt
Ngập ngừng... vừa lạ vừa quen
...
20.1.2009
Mưa ngập ngừng trên tán lá bàng cao
Gọi lộc non thức dậy từ vỏ xám
Mưa gõ cửa sớm xuân nào vừa chớm
Chợt ánh nhìn chan chứa rất vu vơ
14.1.09
...
Tôi nhìn thấy trong đó
Tuổi thơ mình ngập nắng trong
...
12.1.2009
Nhà văn Trần Hoài Dương
...
Màu hoa phượng rực rỡ thật đẹp nhưng vẫn
không thể sánh được với chiếc áo lụa đỏ ngắn tay cô đang mặc. Quả thật,
tôi chưa từng thấy ai có chiếc áo đỏ đẹp đến như vậy. Một vẻ đẹp vừa
tười mới trẻ trung, vừa đằm thắm quyến rũ cô bé chắc trong lòng đang có
gì vui nên vẻ mặt ngời ngời luôn ngước nhìn lên các vòm cây ven đường,
chậm rãi đạp xe đi. Đáng lẽ tôi phải rẽ sang đường khác từ lâu, nhưng
cứ mải nhìn theo bóng chiếc áo đỏ, tôi vui chân đạp theo cô bé hết
đường này sang đường khác. Tôi cố gắng giữ một khoảng cách vừa đủ để có
thể luôn nhìn thấy cô một cách rõ ràng, đồng thời cũng không thể để cho
cô phát hiện ra sự “bám sát” của tôi. Đi theo cô rất lâu thế để làm gì,
tôi không cần nghĩ đến. Tôi chỉ thấy trong lòng mình lâng lâng khi được
thong thả đạp xe cách cô một khoảng không xa mà cô không hề hay biết,
vậy thôi. Đến một ngã tư đông người và xe cộ qua lại, cô bé áo đỏ vừa
băng qua thì đèn đỏ.
...
12.1.2009
...
Rồi mùa hoa thạch thảo cuối cùng
cũng hết thật. Một tuần sau tôi trở lại làng hoa, bói không đâu ra lấy một
bông. Nhưng lạ lùng làm sao, càng không được trông thấy những bông hoa thạch
thảo thật, trong tâm trí tôi lại càng hằn lên hình nét những bông hoa thạch thảo
với màu tím ngát mông lung như khói. Câu hát về loài hoa thạch thảo cứ ngân nga
mãi trong tôi, ám ảnh tôi mãi chẳng chịu rời. Cùng với câu hát đượm buồn nhưng
đầy vẻ trong sáng, hình ảnh mảnh mai của cô - bé – hoa – thạch – thảo cũng hiện
ra, đeo đẳng mãi bên tôi.
....
8.1.2009
...
Những chú lùn trung thực thật thà
Muốn sống được phải tự mình dị dạng
Cái ác độc tàng hình trong cái thiện
Em biết đâu cạm bẫy để mà lường
...
6.1.2009
Tặng các fan của Anđecxen
Tôi đã tin cổ tích tự lâu rồi,
Như em vẫn tin tình yêu có thực.
Đi hết tuổi thơ tôi còn day dứt
Hoàng tử vô tình hay Andecxen quên?...
21.12.08.
Tôi mơ thấy mình phiêu lãng phía chân trời
Được úp mặt vào ngọn cỏ nơi bờ sông ngày cũ
.......