Nhà thơ Xuân Quỳnh
Vừa qua BBT nhận được thư của bạn Nguyễn Hoài An (Đông Hà - Quảng Trị). Bạn Hoài An tâm sự đã được nghe nhiều lần bài hát: "Thơ tình cuối mùa thu" do ca sĩ Anh Thơ thể hiện (Bài hát được nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu phổ nhạc một bài thơ của nữ thi sĩ Xuân Quỳnh). Bạn rất thích ca khúc này và đặc biệt mong muốn được đọc nguyên bản bài thơ...
Thể theo yêu cầu của bạn và đông đảo bạn đọc yêu thơ, trong những ngày đầu thu này, thêm một lần tưởng nhớ ngày mất của nhà thơ Xuân Quỳnh (29/8/1988), chuyên mục xin giới thiệu thi phẩm "Thơ tình cuối mùa thu" của bà. Mời các bạn cùng đọc và tham gia viết lời bình về giá trị nghệ thuật của thi phẩm. Bài viết của bạn có độ dài không quá 200 chữ. Bài viết xin gửi về email: vanhoctt@yahoo.com. Những bài hay, Tạp chí sẽ chọn đăng ở số tiếp theo...
Nguyễn Vĩnh Tiến sinh năm 1974, tại Phú Thọ. Năm 1996, tốt nghiệp Đại học Kiến trúc. Không chỉ nổi tiếng với những ca khúc được nhiều bạn trẻ yêu thích như Bà tôi, Giọt sương bay lên, Ông tôi... Nguyễn Vĩnh Tiến còn là gương mặt thơ trẻ gặt hái đuợc nhiều thành công trong thơ ca... Trong số này, VH&TT xin chọn giới thiệu với bạn đọc một bài thơ của anh.
Con người có những giây phút thích cô đơn
Để nghe thấy được những điều, có ai bên, không nghe thấy
Nhưng nếu kéo dài thành tháng năm những giây phút ấy
Con người sẽ héo mòn, đau khổ... bơ vơ!
...
Tính con gái đố ai mà biết được
Có một ngày mây bỗng hoá thành mưa!
...
...
Dãy hành lang mỗi lúc một thêm dài,
Khi chúng mình bước vào kì thi cuối
Cánh phượng hồng ngẩn ngơ vì tiếc nuối
Một mùa hè đầy ắp những buồn vui...
...
...
Cứ đuổi bắt mải mê đến vướng cành, vướng
bụi xước cả chân tay, đến dập dụi những bông nhãn vừa mới nở. Lũ trẻ
chúng tôi nghịch ngợm nhưng nội không mắng. Nội gọi chúng tôi vào, đưa
cho những củ khoai lang vùi còn nóng thơm phưng phức và nội kể cho
chúng tôi nghe những câu chuyện.
....
...
Lá rung rinh trong ánh mắt biếc cười
Em xâu lá thành vu vơ
Và chênh chao
...
16.3.2009
... Ngõ ơi, ngõ ơi. Những cái ngõ tôi chỉ đi
qua, những cái ngõ tôi đã bước vào. Là Hà Nội của tôi trong ấy. Ngõ Áo
Dài, ngõ Tạm Thương... Ngay những cái tên đã làm lòng xao xuyến. Những
lối đi nhỏ nhắn, những tấm bạt nghiêng xiêu. Tường bạc tháng ngày,
tường thơm sơn mới. Gió lao xao trên những tán cây tròn xanh. Người ta
đi bộ thong dong, những gương mặt xa lạ, thảng một ánh mắt thân quen.
Một quán nước nhỏ đậu trên vỉa hè, ngòn ngọt hương nhân trần ...
11.9.2009
...
Lại một lần nữa, tôi chỉ muốn buông
viên phấn đã ướt nhèm vì mồ hôi trong tay. Nghĩ đến ánh mắt buồn của cô, tôi chỉ
muốn biến mất khỏi cõi đời thôi. Cô vẫn là người đủ kiên nhẫn như tôi từng nghĩ.
Mười lăm phút trôi qua nặng nề. Cô bắt đầu lên tiếng: “Học môn này mệt thật, lúc
nào cũng toàn phải tính toán. Hay mình “đổi món” đi nhé!”.
...
29.1.2009
Nhà thơ Phạm Đình Ân
...Ngẫm lẽ thường mặn nhạt
Muối biển đời trắng tinh
Ngày đầu năm mua muối
Cầm lên tay, giật mình.
...