...
Cứ đuổi bắt mải mê đến vướng cành, vướng
bụi xước cả chân tay, đến dập dụi những bông nhãn vừa mới nở. Lũ trẻ
chúng tôi nghịch ngợm nhưng nội không mắng. Nội gọi chúng tôi vào, đưa
cho những củ khoai lang vùi còn nóng thơm phưng phức và nội kể cho
chúng tôi nghe những câu chuyện.
....
16.3.2009
... Ngõ ơi, ngõ ơi. Những cái ngõ tôi chỉ đi
qua, những cái ngõ tôi đã bước vào. Là Hà Nội của tôi trong ấy. Ngõ Áo
Dài, ngõ Tạm Thương... Ngay những cái tên đã làm lòng xao xuyến. Những
lối đi nhỏ nhắn, những tấm bạt nghiêng xiêu. Tường bạc tháng ngày,
tường thơm sơn mới. Gió lao xao trên những tán cây tròn xanh. Người ta
đi bộ thong dong, những gương mặt xa lạ, thảng một ánh mắt thân quen.
Một quán nước nhỏ đậu trên vỉa hè, ngòn ngọt hương nhân trần ...
17.12
Lại cuối tuần...
Cuối tuần như một đêm trăng mát dịu sau một ngày đầy nắng nóng; như một cơn mưa sau những ngày nắng lửa; như một lời nói dịu dàng sau những cay nghiệt, dỗi hờn; một nốt lặng trong một bản nhạc sôi động... Cuối tuần, lại cuối tuần tạo nên tiết tấu cho bản nhạc cuộc đời.
....Ồ! Một chiếc lá đang rơi. Nó rơi rất chậm, hình như nó cũng hơi sợ. Ôi! Hay chưa! Nõ đã nghiêng mình theo làn gió. Có lẽ nó đã nhận ra rằng tích tắc đi từ cành cây đến mặt đất là phút giây duy nhất trong đời nó có. Vậy còn chờ gì nữa mà nó lại không buông thả mình để rồi được tự do, thỏa sức bay lượn, chao nghiêng giữa không trung bao la, đón chào thế giới mới nơi mặt đất....
... Người thầy dạy Toán biết rất nhiều công thức Toán, cô giáo dạy Văn thuộc rất nhiều bài thơ, người đầu bếp biết rất nhiều món ăn ngon... Và những người thầy, người cô, người nấu bếp thuê ấy đều nuôi lớn những đứa con của mình bằng những gì họ biết....